Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Vùng đất nơi phụ nữ ngực trần chuyên cưỡng bức đàn ông

Chẳng hiểu do nữ quyền, tự do tình dục tuyệt đối, hay do phụ nữ ở quốc gia này “máu lửa”, mà họ thường xuyên bắt cóc đàn ông để cưỡng bức.

Papua New Guinea là một Quốc gia độc lập, rộng gần 500 ngàn km2. Dân số Papua New Guinea vào khoảng 5 triệu người, nhưng có tới 850 dân tộc. Phần lớn người dân quốc gia này là… thổ dân, họ sống chủ yếu trong các khu rừng rậm.
Vị trí quốc gia Papua New Guinea.

Papua New Guinea chủ yếu là núi non (đỉnh cao nhất là núi Wilhelm cao 4.509m). Đất nước này được bao phủ bởi những cánh rừng mưa nhiệt đới. Sự hoang rậm của núi non, cách sống khép kín, nên các bộ tộc ở Quốc gia này vẫn giữ được bản sắc. Những phong tục, tập quán vẫn còn nguyên vẹn từ thời xa xưa. Đàn ông, đàn bà các bộ tộc hầu như ở trần. Đàn ông chỉ có quả bầu che dương vật, đàn bà chỉ có cỏ gianh che phần kín.

Bún nước lèo Cà Mau

CTừ Cà Mau lên thành phố, gia đình chị Bích Thảo mang theo món ruột xứ này: bún nước lèo Cà Mau. Món này đặc biệt phải có ngải bún, nếu thiếu thì món ăn sẽ mất hẳn vị đặc trưng của bún nước lèo

Chị tôi là dân miền Tây Cà Mau, lập gia đình với người miền Đông. Trong nhà chị không bao giờ thiếu mắm, cái món giản dị mà ai cũng ghiền, nhất là anh rể. Mẹ nói anh rể tôi đi làm ăn xa, gặp bữa đói lòng tạt vô quán bún của chị. Ăn một lần rồi nhớ hoài cô chủ quán, chịu không thấu anh quyết định đưa nàng về dinh luôn để suốt đời hễ thèm bún là được ăn bún nước lèo vợ nấu.

Một số món ngon Cà Mau

U Minh có cá nướng trui
Đây là một món ẩm thực nghe qua đã thích. Đến Cà Mau, muốn được thưởng thức, du khách nên có một chuyến về miệt rừng U Minh Hạ...
Về U Minh ăn cá nướng trui
Xem thêm: http://www.zing.vn/news/an-ngon/ve-u-minh-an-ca-nuong-trui/a25110.html

Ở Vùng U Minh Hạ, người ta thu hoạch được rất nhiều loài cá đồng và chế biến đủ cách thức để ăn, trong đó có món hấp dẫn, khó quên là cá nướng trui. Một trong những cách chế biến món ẩm thực ngon mà dân gian đã đúc kết được tự ngàn đời nay, khó quên là “nhất nướng, nhì chiên, tam xào, tứ luộc” Nhất nướng mà phải là cá nướng trui, một phương pháp ẩm thực động vật còn tươi sống. Trong các bữa ăn thường nhật của người dân miệt ruộng đồng, hễ bắt được cá lóc, cá dầy sống loại lớn là đối tượng được chọn trong món ăn này, ngoài ra cũng có khi nướng trui cả lươn, rắn, cá trê vàng hay cá rô mề...Món Cá nướng trui rất dễ làm. Nếu là mùa khô, bắt được cá, người ta dùng một nhánh cây sậy già hoặc tre, trúc, lụi xiên từ miệng đến đuôi con cá. Sau đó cặm xuống đất, tủ rơm rạ hoặc cỏ khô, rồi đốt (nếu là cá lớn khoảng từ 1kg trở lên thì cắm đầu con cá hướng xuống đất để cá tiếp xúc với lữa nhiều dễ chín, còn cá nhỏ thì cắm ngược lại). Khi toàn thân cá cháy đen, cũng là lúc cá đã chín. Dùng những cọng rơm rạ xếp đôi cạo bỏ lớp cháy bên ngoài thì món ăn xem như đã làm xong. Còn vào mùa mưa, người làm bếp tận dụng bếp than tràm còn lại của quá trình chế biến những món khác. Nướng cách này cá lại mau chín và chín hoàn toàn vì nhiệt lượng cao hơn lửa rơm rạ nên ăn rất ngon, tuy nhiên nó thiếu đi cái mùi rơm, mùi rạ - hương vị chân chất của hương đồng cỏ nội.

Lươn um lá nhàu, tôm tít - Món ngon của đất mũi Cà Mau

Con lươn không còn xa lạ gì với người Việt Nam. Những món ăn
được chế biến từ lươn thì vô cùng phong phú! Thế nhưng, nếu chưa thử một lần
nếm qua “Lươn um lá nhàu” thì xem như bạn vẫn chưa sành hết những món ngon
độc đáo của vùng sông nước Nam Bộ rồi.

Lươn um lá nhàu, tôm tít - Món ngon của đất mũi Cà Mau


Lươn um cá nhàu nổi tiếng vùng Nam Bộ, và đặc biệt là ở tỉnh
Cà Mau. Món ăn này không những ngon mà còn rất bổ. Chính vì thế mà con lươn
còn được người xưa ví von là quý như “sâm đất” bởi tính mát, bổ, và trị đau
lưng của nó.

Vầng sáng Cà Mau


Vang sang Ca Mau

Cà Mau là tỉnh tận cùng của đất nước, nhìn vào bản đồ Việt Nam, vùng đất ấy trông như mũi tàu của Tổ quốc. Với diện tích 530 nghìn ha và số dân là hơn một triệu người, cũng như 63 tỉnh, thành phố của cả nước, Cà Mau cũng có những tiềm năng cho sự phát triển kinh tế mà những tỉnh, thành phố khác không thể có.

Ngoài vị trí đắc địa có thể coi là một thế mạnh về mặt địa hình, Cà Mau được xem như một bán đảo với ba mặt giáp biển, dài 254 km, có khả năng phát triển du lịch miệt vườn sinh thái. Ngoài ra, Cà Mau còn có 108 ha rừng phòng hộ, hai rừng quốc gia là U Minh và Đất Mũi vừa được thế giới công nhận là rừng sinh quyển vào ngày 30-4-2010 vừa qua... Nhưng ngay cả với những thế mạnh đó thì chỉ cách đây ba, bốn năm, Cà Mau vẫn bị xem là một trong những tỉnh nghèo nhất nước. Thời gian đó nói đến Cà Mau, Minh Hải là nói đến sự khó khăn và vất vả. Câu thành ngữ 'nghèo như Cà Mau' không phải không có cơ sở. Trước năm 2006, GDP của Cà Mau nhặt nhạnh lắm cũng chỉ đạt 200 tỷ đồng, hạ tầng giao thông vừa thiếu vừa yếu, hầu như chỉ đếm trên đầu ngón tay trong gần 40 xã của Cà Mau có đường ô-tô. Chỉ có hai huyện là Cái Nước và Tân Bình trong tổng số gần chục huyện có đường ô-tô đến huyện, lỵ. Điện sinh hoạt lại càng hạn chế hơn với con số khó tưởng tượng, toàn tỉnh chỉ có 14% hộ dân có điện. Cơ cấu kinh tế của Cà Mau tỷ lệ nông nghiệp chiếm từ 70 đến 80%. Ngay cả thế mạnh về nuôi trồng thủy sản thì với 250 nghìn ha nuôi tôm cũng đa phần là quảng canh theo lối tự nhiên nên năng suất rất thấp, chỉ đạt xấp xỉ một phần ba năng suất nuôi trồng theo phương pháp hiện đại. Mặc dù du lịch Cà Mau mang sẵn thế mạnh, tiềm năng về biển đảo, về hai rừng sinh quyển nhưng hạ tầng giao thông cũng như hạ tầng cơ sở quá nghèo nàn nên không phát huy được. Tiềm năng vẫn chỉ là tiềm năng. Để tạo điều kiện cho Cà Mau 'cất cánh', Chính phủ và các bộ, ngành đã sớm quyết định đầu tư cụm khí - điện - đạm Cà Mau, biến vùng đất sình lầy với tràm và đước thành một khu công nghiệp hiện đại.

Món ngon vật lạ Cà Mau: Cháo trăn sông Trẹm!

Về "Miệt Thứ" mà chưa ăn cháo trăn thì chưa thấy hết cái đã, cái hương vị thời khẩn hoang của vùng bán đảo Cà Mau.
Nếu bạn được đi ăn cháo trăn ngoài vàm sông Trẹm thì thật thơ mộng.
Qua thị trấn An Minh, dọc dòng sông Trẹm có khá nhiều quán đặc sản vùng bán đảo Cà Mau.
Quán ông Tư Nọ, chỉ bán một thứ duy nhất là cháo trăn.
Theo lời “thổ địa” dẫn đường thì quán này có cách nấu, cách ăn, cách bài trí còn giống xưa nhất. Quán là căn nhà sàn gỗ nhô ra sông, không ghế, không bàn, xung quanh trống trơn lộng gió, mái lợp lá dừa nước xé đôi, thứ vật liệu xây dựng mà ở đâu trong vùng này cũng có.
Ngồi trong quán nhìn ra sông có thể thấy rõ những cô thôn nữ mặc áo bà ba hây hẩy chèo xuồng, miệng ngân nga mấy câu hát tài tử, vọng cổ (cũng là đặc điểm của con gái xứ này).
Chủ nhà bào "đến đây thì cứ cởi áo, banh ngực ra cho mát và phải uống cho say mới đã cái tình cái nghĩa của người dân xứ này”.